Hành trình hình chữ V
Từ ông chủ bị trói buộc đến người tự do
Tôi từng đứng trên đỉnh của một doanh nghiệp lớn — và nhận ra mình là người bị trói chặt nhất vào nó. Đây là câu chuyện thật về khoảnh khắc tôi rẽ hướng.
Ông chủ của 300 con người
Tôi làm chủ doanh nghiệp vận tải hàng hóa và khai thác gỗ cao su, quản lý đội quân khoảng 300 người — tài xế, thợ cưa, bốc xếp. Nhìn bên ngoài là thành công. Nhưng 300 con người trông vào quyết định của một mình tôi mỗi ngày. Tôi là “ông chủ”, nhưng thực chất bị trói chặt nhất vào guồng máy. Nghỉ một ngày là cả hệ thống lung lay.
Lấy tài sản đổi lấy tiêu sản
Muốn mở rộng đội xe, tôi phải bán một lô đất mua trước đó để lấy vốn. Khi ngồi tính lại, tôi giật mình: lô đất nằm yên vẫn âm thầm tăng giá, còn xe thì càng chạy càng rớt giá. Tôi đang lấy thứ tăng giá đổi lấy thứ mất giá. Có gì đó rất sai trong cách tôi đang dùng đồng tiền của mình.
Bán hết đội xe, chuyển hẳn sang bất động sản
Tôi bán toàn bộ đội xe và đặt cược lại con đường của mình vào bất động sản. Ba năm đầu chật vật — vừa làm vừa học, trả học phí cho từng quyết định, tìm hiểu từng chút một cách đầu tư cho đúng. Không có con đường tắt nào ở giai đoạn đó cả.
Doanh nghiệp tự vận hành, còn tôi được sống
Giờ đây công việc vận hành bằng hệ thống khách hàng tự động — tôi không còn ôm việc. Tôi hoàn thành IRONMAN 70.3, đi caravan Tây Tạng và xuyên Bắc Nam, học marketing để xây cộng đồng. Và quan trọng nhất: tôi dùng chính hành trình này để đồng hành cho những chủ doanh nghiệp nhỏ khác đi nhanh hơn tôi ngày xưa.
Đất nằm yên vẫn tăng giá. Xe càng chạy càng rớt giá. Khoảnh khắc tôi thật sự hiểu điều đó, cả cuộc đời tôi rẽ hướng.
— Nguyễn Văn Phú